Skip to main content

Chứng cứ gián tiếp có được sử dụng để kết tội không?


Chứng cứ, chứng cứ gián tiếp là gì?

Chứng cứ là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định, được dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội và những tình tiết khác có ý nghĩa trong việc giải quyết vụ án. (Điều 87, Bộ luật tố tụng hình sự). Nguồn của chứng cứ gồm: vật chứng, lời khai, lời trình bầy, dữ liệu điện tử, kết luận giám định, định giá tài sản, biên bản trong hoạt động khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án, kết quả thực hiện ủy thác tư pháp và hợp tác quốc tế khác, các tài liệu, đồ vật khác. Pháp luật Việt Nam không có quy định về chứng cứ gián tiếp và những gì có thật nhưng không được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật tố tụng hình sự quy định thì không có giá trị pháp lý và không được dùng làm căn cứ để giải quyết vụ án hình sự.

Vậy chứng cứ gián tiếp là gì? Chứng cứ gián tiếp (hay chứng cứ suy diễn) là loại chứng cứ không trực tiếp khẳng định một sự kiện, hành vi phạm tội hoặc trách nhiệm của bị can, bị cáo, mà thông qua lời khai, lời trình bầy, chuỗi lập luận logic, các tình tiết có liên quan, không có giả thuyết hợp lý nào khác, không còn nghi ngờ hợp lý về hành vi phạm tội của bị can, bị cáo để suy luận ra sự thật của vụ án.

Chứng cứ gián tiếp thường chỉ chứng minh một phần của vụ án, và phải được xâu chuỗi với nhiều tình tiết khác để tạo thành một bức tranh tổng thể, giúp cơ quan tiến hành tố tụng đi đến kết luận về hành vi phạm tội.

Trong tố tụng hình sự, đặc biệt là những vụ án không có chứng cứ trực tiếp (như nhân chứng thấy tận mắt, video ghi lại hành vi phạm tội, hay lời thú tội của bị cáo), bằng chứng gián tiếp đóng như lời khai của bị can, bị cáo có vai trò then chốt để cơ quan tiến hành đi đến quyết định. Tuy nhiên, nó không thể đứng một mình mà phải được xâu chuỗi thành một hệ thống chứng cứ mạnh mẽ, loại trừ tất cả khả năng hợp lý khác.

Tiêu chí phải được xem xét khi đánh giá chứng gián tiếp để kết tội:

  1. Có hệ thống bằng chứng hợp lý, liên kết chặt chẽ: Các chứng cứ phải thống nhất, không mâu thuẫn với nhau.
  2. Đáp ứng nguyên tắc "beyond a reasonable doubt": Không có giả thuyết hợp lý nào khác giải thích được sự việc.
  3. Tất cả các chứng cứ phải hợp pháp: Được thu thập đúng trình tự, thủ tục theo quy định pháp luật.
  4. Không thể chỉ dựa vào một chứng cứ đơn lẻ: Mà phải là tổng hợp nhiều chứng cứ hỗ trợ nhau.

Thách thức khi xét xử dựa vào chứng cứ gián tiếp:

1. Kết án oan sai: Nếu chứng cứ gián tiếp có nhiều cách giải thích khác nhau, việc kết án có thể dẫn đến oan sai.

2. Vi phạm nguyên tắc suy đoán vô tội: Nếu cơ quan tố tụng tìm cách ép buộc một suy luận duy nhất để buộc tội bị cáo, có thể vi phạm nguyên tắc suy đoán vô tội.

3. Làm suy yếu hệ thống tư pháp: Nếu một vụ án bị kết tội dựa trên chứng cứ gián tiếp yếu, sự tin cậy của công chúng vào hệ thống tư pháp sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Kết luận

Câu trả là CÓ, nhưng việc sử dụng chứng cứ gián tiếp trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử với điều kiện, tiêu chí xem xét, phải đủ sức thuyết phục, đảm bảo tính hợp pháp, khách quan, theo trình tự, thủ tục trong quá trình thu thập, và không còn nghi ngờ hợp lý khác. Khi chứng cứ gián tiếp không đủ và không thể làm sáng tỏ căn cứ để buộc tội, kết tội theo trình tự, thủ tục do Bộ luật tố tụng hình sự quy định thì cơ quan, người có thẩm quyền tiến hành tố tụng phải kết luận người bị buộc tội không có tội.



Chat Zalo: 0902198579

Copyright © 2019 OPIC LAW All Right Reserved